Người bệnh thường được mong đợi phải mạnh mẽ, lạc quan, biết ơn.
Nhưng có rất nhiều cảm xúc không giống như vậy — và hầu như không ai nói ra.
Giận dữ
- Giận vì sao lại là mình.
- Giận cơ thể mình.
- Giận người khoẻ mạnh vô tư.
- Giận bác sĩ, giận hệ thống y tế.
- Giận người thân dù họ không có lỗi.
- Giận là phản ứng thường gặp trước mất mát lớn.
- Nó không nói lên điều gì xấu về bạn.
Ghen tị
- Nhìn người khác đi lại, làm việc, đi chơi bình thường.
- Thấy khó chịu khi bạn bè than về chuyện nhỏ.
- Thấy bất công.
- Rồi tự trách vì đã nghĩ như vậy.
- Cảm giác này rất phổ biến.
- Nhận ra nó thường nhẹ lòng hơn là cố phủ nhận.
Mệt mỏi vì phải mạnh mẽ
- "Cố lên", "nghĩ tích cực vào" — nghe mãi cũng nặng.
- Áp lực phải là tấm gương cho người khác.
- Không được phép có ngày tệ.
- Bạn không có nghĩa vụ truyền cảm hứng cho ai.
- Bạn được phép mệt, được phép buồn.
- Lạc quan gượng ép làm người ta cô đơn hơn.
Cảm giác mình là gánh nặng
- Thấy có lỗi vì người nhà phải lo cho mình.
- Thấy có lỗi vì tốn tiền.
- Ngại nhờ giúp đỡ.
- Rồi tự làm quá sức để chứng minh mình còn được việc.
- Bạn không chọn bị bệnh.
- Nói cảm giác này ra thay vì gồng.
Muốn buông xuôi
- Có lúc thấy không muốn điều trị nữa.
- Có lúc thấy mọi cố gắng vô ích.
- Có lúc chỉ muốn mọi thứ dừng lại.
- Cảm giác này xuất hiện rồi đi.
- Nói với người tin cậy hoặc nhân viên y tế.
- Nếu có ý nghĩ làm hại bản thân — tìm hỗ trợ ngay lập tức.
- Đây là chuyện có cách hỗ trợ, không phải chuyện phải tự chịu.
Thấy nhẹ nhõm và thấy tội lỗi vì đã nhẹ nhõm
- Được nghỉ việc, được người khác lo cho.
- Được thoát khỏi những trách nhiệm không muốn.
- Rồi thấy mình tệ vì đã nghĩ vậy.
- Cảm xúc lẫn lộn là bình thường.
- Không cần phân loại đúng sai cho từng cảm giác.
Tiếc nuối và tiếc thương
- Tiếc con người mình trước đây.
- Tiếc những dự định đã phải bỏ.
- Tiếc cơ thể từng làm được nhiều hơn.
- Đây là một dạng mất mát thật sự.
- Cần thời gian để tiếc thương, giống mọi mất mát khác.
- Nó có thể quay lại nhiều lần — không phải tuyến tính.
Sợ hãi
- Sợ đau.
- Sợ mất khả năng tự chăm sóc.
- Sợ trở nặng.
- Sợ cho người thân sau này.
- Nỗi sợ thường lớn nhất vào ban đêm.
- Nói ra thường làm nó nhỏ lại.
- Hỏi bác sĩ về điều bạn sợ — thông tin thật thường đỡ đáng sợ hơn tưởng tượng.
Vì sao nên nói ra
- Giữ kín làm cảm xúc nặng hơn.
- Người khác không đoán được bạn đang nghĩ gì.
- Nói ra thường thấy mình không phải người duy nhất.
- Chọn người biết lắng nghe, không phải người sẽ khuyên nhủ.
- Nói rõ bạn chỉ cần được nghe.
- Viết ra giấy cũng có tác dụng nếu chưa muốn nói với ai.
Nói với ai
- Một người bạn thân.
- Người cùng tình trạng — họ hiểu ngay.
- Nhân viên y tế.
- Chuyên gia tâm lý nếu có điều kiện.
- Không nhất thiết phải là người nhà.
- Đôi khi người ngoài dễ nói hơn.
Khi cảm xúc kéo dài
- Buồn bã liên tục nhiều tuần.
- Mất hứng thú với mọi thứ.
- Không ăn, không ngủ được.
- Không làm được việc gì.
- Nghĩ mình vô dụng, là gánh nặng cho mọi người.
- Nói với bác sĩ — đây là phần cần được đánh giá và hỗ trợ.
Khi cảm xúc đổi thất thường
- Sáng thấy ổn, chiều sụp xuống — rất thường gặp.
- Một tin nhắn, một câu nói cũng làm đảo chiều.
- Không có nghĩa là bạn không kiểm soát được bản thân.
- Mệt và đau làm cảm xúc dao động mạnh hơn.
- Ghi lại vài tuần để thấy quy luật.
- Báo trước cho người nhà rằng điều này có thể xảy ra.
- Không quyết định lớn trong lúc đang xuống.
Một điều nên nhớ
- Cảm xúc không phải là tính cách.
- Có suy nghĩ xấu không làm bạn thành người xấu.
- Cảm xúc đến rồi đi.
- Không cần sửa mọi cảm giác — có cái chỉ cần được thừa nhận.
- Đối xử với mình như với một người bạn đang khổ.
Điều đáng nhớ
Ba ý:
- Giận dữ, ghen tị, muốn buông xuôi đều là cảm xúc bình thường.
- Bạn không có nghĩa vụ phải mạnh mẽ hay truyền cảm hứng cho ai.
- Có ý nghĩ làm hại bản thân thì tìm hỗ trợ ngay lập tức.
Câu hỏi thường gặp
Thấy giận dữ khi mắc bệnh có bình thường không?
Rất bình thường. Giận dữ là phản ứng thường gặp trước một mất mát lớn và không nói lên điều gì xấu về con người bạn.
Ghen tị với người khoẻ mạnh có phải là xấu tính không?
Không. Đây là cảm giác rất phổ biến ở người bệnh lâu dài, và nhận ra nó thường giúp bạn nhẹ lòng hơn là cố phủ nhận.
Có lúc muốn buông xuôi thì nên làm gì?
Nên nói với người tin cậy hoặc nhân viên y tế thay vì giữ trong lòng, và tìm hỗ trợ ngay nếu có ý nghĩ làm hại bản thân.
Nói ra cảm xúc tiêu cực có làm người thân buồn không?
Có thể, nhưng giữ kín thường tạo khoảng cách lớn hơn, nên chọn người phù hợp và nói rõ bạn chỉ cần được lắng nghe.